"Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng... mẹ rất yêu con..."..

Có những câu chuyện vô cùng xúc động. Có những câu chuyện ta mãi không quên. Có những câu chuyện làm ta suy nghĩ khôn nguôi. Đây là 1 câu chuyện như thế. hãy cùng nhau xây dựng VƯỜN YÊU THƯƠNG của chúng ta bạn nhé. Bởi "Hoa anh đào vẫn nở!"

 

 

This is a true story of Mother’s Sacrifice during the Japan Earthquake.

After the Earthquake had subsided, when the rescuers reached the ruins of a young woman’s house, they saw her dead body through the cracks. But her pose was somehow strange that she knelt on her knees like a person was worshiping; her body was leaning forward, and her two hands were supporting by an object. The collapsed house had crashed her back and her head.

 


With so many difficulties, the leader of the rescuer team put his hand through a narrow gap on the wall to reach the woman’s body. He was hoping that this woman could be still alive. However, the cold and stiff body told him that she had passed away for sure.

 


He and the rest of the team left this house and were going to search the next collapsed building. For some reasons, the team leader was driven by a compelling force to go back to the ruin house of the dead woman. Again, he knelt down and used his had through the narrow cracks to search the little space under the dead body. Suddenly, he screamed with excitement,” A child! There is a child! “

 


The whole team worked together; carefully they removed the piles of ruined objects around the dead woman. There was a 3 months old little boy wrapped in a flowery blanket under his mother’s dead body. Obviously, the woman had made an ultimate sacrifice for saving her son. When her house was falling, she used her body to make a cover to protect her son. The little boy was still sleeping peacefully when the team leader picked him up.

 


The medical doctor came quickly to exam the little boy. After he opened the blanket, he saw a cell phone inside the blanket. There was a text message on the screen. It said,” If you can survive, you must remember that I love you.” This cell phone was passing around from one hand to another. Every body that read the message wept. ” If you can survive, you must remember that I love you.” Such is the mother’s love for her child!!


Dịch:
Đây là một câu chuyện thật về Sự hi sinh của một người mẹ trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản. 
Sau khi trận động đất đã qua đi, khi các nhân viên cứu hộ đến tàn tích của 1 ngôi nhà của một người phụ nữ trẻ, họ nhìn thấy thân thể cô ấy qua các vết nứt. Nhưng cách tạo hình cơ thể của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện, cơ thể nghiêng về phía trước, và có một vật gì đó được hai tay của cô đỡ lấy. Ngôi nhà bị sụp và đổ ập lên lưng và đầu cô.

 

Người đội trưởng đội cứu hộ đã rất khó khăn khi luồn tay mình qua khoảng cách hẹp trên tường để chạm tới cơ thể của người phụ nữ. Anh ấy đã hy vọng rằng người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Nhưng, cơ thể lạnh và cứng của cô nói với anh rằng, cô ấy chắc chắn đã qua đời.

 

Đội cứu hộ rời khỏi ngôi nhà và tìm kiếm tại những toà nhà sụp đổ khác. Nhưng không hiểu sao, người đội trưởng dường như bị một lực hút kéo trở lại căn nhà sụp đổ của người phụ nữ đã chết. Một lần nữa, anh quỳ xuống, và lần tìm qua những khe nứt hẹp một chút không gian dưới cơ thể đã chết. Rồi đột nhiên, anh hét lên đầy phấn chấn: "Một đứa bé!!!! Có một đứa bé!"

 

Cả đội cùng nhau cẩn thận bỏ từng cái cọc trong đống đổ nát xung quanh xác người phụ nữ. Có một bé trai 3 tháng tuổi được bọc trong một tấm chăn hoa ngay bên dưới xác người mẹ. Người phụ nữ rõ ràng đã có thực hiện sự hi sinh cuối cùng để cứu con trai mình. Khi ngôi nhà của cô rơi xuống, cô đã dùng cơ thể của mình để làm tấm chắn bảo vệ con trai mình. Cậu bé vẫn ngủ một cách yên bình khi đội trưởng đội cứu hộ nhấc bé lên.
Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khoẻ cậu bé. Sau khi ông mở tấm chăn, ông nhìn thấy một chiếc điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn văn bản trên màn hình, nói rằng, "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con" ...

 

Chiếc điện thoại này đã đi từ hết bàn tay này đến bàn tay khác. Tất cả những người đọc tin nhắn đã khóc. "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng... mẹ rất yêu con..."...

 

 


Chia sẻ

nguyen thanh hai
Email: thanhhai.boll@gmail.com
11/8/2011 8:39:25 PM
thuc su toi rat xuc dong khi doc duoc mau truyen tren. va toi cung thay tren cuoc doi nay khong gi quy hon tinh mau tu.cung vi the toi da biet quy trong nhung nguoi me tren the gioi nay va dac biet la nguoi me than yeu cua toi.

..........................................

Phạm Hà Khanh
Email: raiseourselves@gmail.com
10/16/2011 3:40:07 PM
Yêu thương là hạnh phúc Tình mẫu tử thật cao quí. Mẹ của con chưa đến mức phải như vậy nhưng thấy mẹ dậy sớm hàng đêm,thương lắm! Con tin chắc rằng người mẹ kia chỉ muốn con của mẹ được sống, tiếp tục sống chứ cũng chẳng muốn chết, chẳng nghĩ sẽ nhiều người biết đến mình như vậy. ……....... Yêu thương và được yêu thương là hạnh phúc. Hàng ngày, ta cứ mải miết bận rộn theo bao thứ, quên mất người đang yêu thương ta thầm lặng không nói. Ta cứ mải miết tin tưởng rằng ai đó giao tiếp nhiều với ta, đem lại lợi ích cho ta nhiều là quan trọng với ta. …………….. Đến với THB, con cũng được cảm nhận một không khí yêu thương của những người đứng đầu công ty, của ban giám đốc. Khi con chia sẻ về Vườn yêu thương tại THB, Ms Thùy tại UCIE đã nói với con rằng, chính Vườn yêu thương cũng là một cách trả lương cho nhân viên đấy thầy ạ. Nguyện cầu Vườn yêu thương ngày càng phát triển!

..........................................

Ý kiến của bạn

Tên *

Email *

Ý kiến *