Con biết con đường của mình dấn thân là phải cho giới trẻ
Con chào thầy Hùng, Con rất vui mỗi lần thầy vào TP.HCM. Lần này khác với mọi lần, thầy tới ở lại lâu, không giống mọi lần, thầy chỉ tạt đến HCM, rồi nhanh như gió thoảng vậy, thầy lên máy bay và về Hà Nội Ngay.
Mấy ngày nay con lên trang nguyenmanhhung.com liên tục, cố gắng sắp xếp thời gian để đi đến hội sách. Bao giờ cũng vậy, hễ con biết thầy vào HCM là lo sắp xếp công việc chạy đi gặp thầy, giá lịch vào tp.HCM của thầy cứ cập nhật đều đặn trên website thì tốt biết mấy.
Không phải mà ngẫu nhiên con cứ lẽo đẽo theo thầy từ hồi đó đến giờ, kể từ lần gặp đầu tiên ở hội thảo "Làm giàu ai bảo không khó" ở Hub Cafe. Thực ra, như thầy nói, cái gì cũng có nhân quả, hoặc như cuốn "người nam châm" thì thông điệp, năng lượng ta tỏa ra thế nào sẽ hút lại những con người, hay giá trị tương tự. Trong trường hợp này con bị thầy hấp dẫn. Con thích thầy vì cái cách mà thầy quan tâm đến giới trẻ, quan tâm đến cách bọn con nghĩ, cách bọn con làm, thây luôn luôn cổ vũ, luôn ủng hộ, đó là nguồn đông viên tinh thần rất lớn.
Bản thân con đã lựa chọn dấn thân, đi theo lý tưởng "làm sao để xây dựng đất nước tươi đẹp hơn". Từ bé đến giờ, tới trường, ra đường, đọc sách báo, đâu đâu cũng thấy dân mình thua kém nước người ta, tự nhiên trong con xuất hiện một nỗi mặc cảm. Kể từ đó lúc nào con cũng nghĩ làm sao để nước mình, dân mình có ngày đứng ngang hàng với người ta. Con tự hứa với mình nếu đời con không làm được, thì đời con con phải làm được, chứ ko bao giờ bỏ cuộc.
Giờ này, con đường của con đã bắt đầu với một dự án mang tên Swork - vieclamsinhvien.com, con bắt đầu nó với trách nhiệm của một người công dân lo lắng về tương lai của một thế hệ trẻ trong đó có chính con. Chúng con đang mất dần định hướng, lung lạc tinh thần dân tộc, và ngày càng mất ý chí tiến thủ. Bản thân con có thể may mắn hoặc không may mắn, con sinh ra vào thời kỳ bùng nổ dân số Việt Nam, sinh ra giữa 30 triệu trẻ 8x, 9x, giữa ngay giai đoạn giao thời giữa thời kỳ hậu công nghiệp và kỷ nguyên thông tin ở Việt Nam, cũng là thời kỳ bắt đầu mở cửa.
Thời chúng con đi học, một lớp con học chung với gần 40 bạn khác, thầy, cô của bọn con phải gánh trên vai một lúc cả đàn học sinh với đồng lương rẻ mạt giữa thời kỳ kinh tế thị trường nặng về đồng tiền, bát gạo. Cái thời mà giáo trình sách vở bao giờ cũng đi sau tốc độ phát triển của thông tin.
Thời của bọn con là thế, không có chiến tranh, chỉ có sự phè phởn, ăn chơi, quậy phá, hư hỏng, lối sống hưởng thụ, buông thả, đầy những tệ nạn xã hội bao lấy trường nơi bọn con học. Chúng nó không giết chết chúng con nhưng nó giết chết không biết bao nhiêu cuộc đời thế hệ trẻ của con. Con là số ít may mắn thoát ra được và bước vào con đường đại học, được học ở trường danh tiếng như Ngoại Thương. Năm con vào trường, trường mở thêm 3 lớp mới, chẳng hiểu sao sinh viên cứ năm sau là đông hơn năm trước, lớp con học chung với khoảng 150 bạn khác, trường thiếu giáo viên thường xuyên nên phải chờ giáo viên ngoài bắc vào, ở trường con các thầy chỉ hơn sinh viên có vài tuổi, có người mới có bằng cử nhân và đang theo học thạc sĩ, hiếm lắm mới có người là giáo sư, tiến sĩ đứng lớp.
Rồi bọn con tốt nghiệp vào đúng thời kỳ dân số vàng của Việt Nam, bọn con tham gia vào đội ngũ 61 triệu người lao động (70% dân số). Tính ra đúng năm con ra trường là năm 2012 năm nay vừa ngay lúc khủng hoảng kinh tế, hơn 70,000 doanh nghiệp phá sản thải ra xã hội cả trăm ngàn người mất việc làm, lũ sinh viên tốt nghiệp ngơ ngác lao vào cuộc cạnh tranh khốc liệt để có được việc làm tốt. Và tính đi tính lại kể từ giờ anh em bọn con chỉ có khoảng 30 năm để phát triển đất nước trước khi dân số Việt Nam già đi, trước khi con cháu bọn con mỗi đứa phải làm việc cật lực nuôi 5, 6 ông bà già hưởng lương hưu!
Giả sử sau này có dịp con nhìn về quá khứ, con chắc sẽ tự nhận thời của bọn con là thời ăn kén mặc đòi, thời kỳ chen chúc, trẻ sống đầy đủ nhưng không được định hướng, thiếu điều khuyên răn, thiếu sự bảo vệ. Thời mà khoảng cách giữa các thế hệ bị nới rộng nặng nề. Thời của trẻ mắc bệnh tự kỷ, bệnh tâm lý. Thời của chiến tranh ko có tiếng súng. Có phải con có quá bi quan không?
Rồi bỗng con nhìn vào lý tưởng của mình, tự hỏi làm sao mà dân giàu nước mạnh khi xã hội chúng ta bỏ rơi một giới trẻ lạc lối. Ko ai hiểu bọn con, người lớn có cách nhìn của họ, thế hệ của ba mẹ ông bà là một cái gì đó rất khác, con thấy buồn rằng rồi những người anh, người cha dần mang theo nhưng giá trị không bao giờ được truyền đạt cho con trẻ. Những giá trị còn lại thì bị bóp méo vì thị trường và hội nhập. Lấy ví dụ như giao sư Trần Văn Khê, con buồn vì tại sao đến bây giờ con mới gặp ông ấy, khi mà tuổi của người đã cao. Con tự hỏi Tại Sao Thế hệ của chúng con không được tiếp xúc với những người uyên bác như vậy? Rồi mai đây ai sẽ giảng văn hóa cho những lớp trẻ tiếp theo?
Con biết con đường của mình dấn thân là phải cho giới trẻ, cho chính con, cho bạn bè, và em út của mình. Tháng 9 năm ngoái con đã thành lập công ty Sinh Viên Việt. Con sẽ bắt đầu từ chỗ dễ nhất là sinh viên, một lứa tuổi trưởng thành về thể chất nhưng mù mờ về nhận thức, những người gần con nhất và con có thể hiểu rõ nhất. Con mong muốn hướng các bạn vào một môi trường đào tạo thực tế hơn, con nghĩ những kiến thức ở trường không thể đủ để giúp các bạn trở thành những người lao động giỏi trong tương lai được. Nhưng xét đi xét lại con vẫn chỉ là một thằng sinh viên chân ướt chân ráo thiếu kinh nghiệm ôm một giấc mộng vĩ đại.
Con rất muốn biến nó thành hiện thực, con cần có sự giúp đỡ và chỉ bảo. Do đó con muốn nhân cơ hội thầy vào HCM lần này để gặp thầy, xin thầy lời khuyên, xin thầy động lực, nếu tranh thủ được sự giúp đỡ con cũng sẽ không bỏ qua. Con quan điểm làm kinh tế mà không có nguồn lực thì không phải là làm kinh tế. Con không ngại nhận sự giúp đỡ, con chỉ ngại không biết tận dụng sự giúp đỡ. Con đang cố gắng từng ngày.
Rất mong được gặp thầy trong thời gian hội sách diễn ra. Được trao đổi với thầy đã là một niềm hãnh diện và hạnh phúc với con rồi, không mong muốn gì hơn.
Chúc thầy nhiều sức khỏe,
Trân trọng,
-----------------------
StudentWork Community
Address: 550 Cong Hoa St., Ward 13, Tan Binh Dist., HCM City
Phone: (08) 66 74 56 83 - Fax: (08) 62 96 80 66
|